Lý Phất Hy theo bản năng dùng thần thức quét qua nội dung ngọc giản, lập tức kêu lên một tiếng thất thanh "Á!" như bị bỏng, vội vã ném mạnh ngọc giản đi.
Nàng hai tay ôm mặt, xấu hổ đến mức không chốn dung thân: "Không được! Không được!! Thật sự quá đáng xấu hổ, ta đánh chết cũng không luyện đâu, Nhân Nhân, ngươi mau cất đi!"
Bắt nàng phải bày ra mấy tư thế khiến người ta đỏ mặt tía tai trong ngọc giản kia, nàng thà tự bạo Nguyên Anh còn hơn.
Nhìn dáng vẻ xấu hổ muốn chết, thề chết không theo của sư phụ, Lâm Nhân Nhân tiếc nuối liếc nhìn "chân lý" ngạo nghễ của nàng, có chút hâm mộ nói: "Haiz! Sư phụ, người thật đúng là uổng phí vốn liếng trời ban tốt thế này, người quá bảo thủ rồi đấy!"




